Chương 1: Chuyến tàu điện lúc nửa đêm
An Nhiên xuống ga muộn hơn dự định, sân ga vắng tanh chỉ còn tiếng gió lùa qua mái tôn cũ kỹ. Cô kéo cao cổ áo khoác, tay ôm chặt hộp bánh vừa mua vội ở tiệm góc phố — món quà sinh nhật muộn cho chính mình, vì chẳng còn ai nhớ ngày này nữa.
Chuyến tàu điện cuối cùng trong đêm trống trải đến lạ, chỉ có một người đàn ông ngồi tít cuối toa, tay cầm một cuốn sổ vẽ, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn ra cửa sổ tối đen rồi lại cúi xuống phác vài nét.
Tàu bất ngờ khựng lại giữa đường ray, đèn điện chớp tắt vài lần rồi tắt hẳn. Trong bóng tối, An Nhiên nghe tiếng người đàn ông ấy khẽ bật cười: "Có vẻ như chúng ta sẽ phải làm quen với nhau đến khi có điện trở lại."