Chương 1: Quán cháo khuya đầu hẻm
Hẻm 47 nằm lọt thỏm giữa hai toà cao ốc sáng đèn suốt đêm, nhưng bản thân con hẻm thì lúc nào cũng tối om, chỉ có ánh đèn dầu leo lét từ quán cháo khuya của bà Tư là còn thức cùng thành phố.
Bà Tư bán cháo đã hai mươi năm, từ hồi con hẻm này còn là bãi đất trống, chứng kiến từng toà nhà mọc lên, từng lớp người đến rồi đi. Khách quen của bà giờ là những công nhân tan ca đêm, mấy anh xe ôm công nghệ, và đôi khi là một vài người trẻ vừa bị công ty cho thôi việc, ngồi lặng lẽ húp từng muỗng cháo nóng như tìm lại chút hơi ấm giữa thành phố lạnh lẽo.
Đêm nay, một chàng trai lạ mặt, áo sơ mi nhàu nhĩ, cà vạt tháo lỏng lẻo, bước vào ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện quầy. "Cho con một tô, cô ơi," giọng anh khàn đặc, "con vừa mất việc."